Có người lựa chọn bức bách bản thân, dù cho đầu rơi xuống đất, chỉ cầu hồn phách vẫn còn, vẫn còn được chiến đấu. Có người ấp ủ một chấp niệm, chỉ cầu ngày sau lại mở luân hồi, đánh thông địa ngục, để được thấy người xưa. Có người dung nhập Đạo thụ, không vì ngộ đạo, chỉ vì bên gốc cây có một người con gái phụng lệnh giữ cây thay cha, không cầu tu vi, chỉ cầu sớm chiều có thể được ngắm nhìn hình dáng ấy. Một hạt cát một thế giới… Bước lên con đường tu hành, đấu Thiên, đấu Địa, đấu Thần Ma… Tu hành giả đột phá vô cùng gian nan, nào có biết, muốn thế giới thăng cấp còn gian khổ gấp ngàn vạn lần. Sinh và tử, thành và bại, một bước lên trời hay trở thành miếng mồi ngon của thế giới khác? Tinh không mênh mông, Thần Ma tung hoành, Nhân tộc yếu như kiến cỏ. Tinh không vô bờ, Thánh Nhân khuất bóng, ai sẽ là người dẫn dắt Nhân tộc tìm thấy ánh sáng…