Trúc ẩn thiền môn chẳng hỏi đời, Mây hờ hững đậu mái tranh rơi. Sáng pha một ấm trà vân nguyệt, Chiều trải vài trang chữ ngọc khơi. Đàn nhẹ bên hiên mùi khói bếp, Ngâm thơ dưới nguyệt tiếng tằm tơi. Chẳng ham tiên vị, không cầu đạo, Chỉ nguyện cùng nhau lặng tháng vơi. Một kẻ không cầu đạo trường sinh, một người trốn tội xuống trần. Giữa núi non thanh vắng, họ chỉ nguyện bên nhau một đời an nhàn. Ý tứ như bài trên nhưng là song thất lục bát. Trúc rủ ven hiên, thiền không vọng Mây trắng bay qua mái nhà tranh Sáng pha một ấm trà thanh Chiều buông vài nét chữ dành gió sương Khói bếp lững lờ bên phím ngọc Nguyệt lặng soi thơ, nhẹ tiếng tằm Không cầu danh lợi thăng trầm Chỉ mong có kẻ tri âm bên mình